Sắp xếp dữ liệu

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Trong dạy học Toán cần có quan điểm "Tư duy quan trọng hơn kiến thức,nắm vững phương pháp quan trọng hơn học thuộc lí thuyết"
Tán thành
Không tán thành
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Nguyễn Minh Trí)

    Ảnh ngẫu nhiên

    Mauchuvietbangchuhoadung.png Culong.jpg HAPPY_4.swf Happy_new_year.swf Bannertet2013.swf Tac_dung_cua_tu_truong_len_dong_dien.jpg Tan_co_loi_thu_xua.swf Dong_ho_Mua_thu.swf Tuong_tac_giua_dong_dien_va_nam_cham.swf Vong_tuan_hoan_cua_nuoc_tran_kim_Thuy1.swf TINH_YEU_NGOT_NGAOXONG.swf MUOI_NGON_TAY_TINH_YEUXONG.swf EMBEQUEXONG11.swf NUA_VANG_TRANGXONG1.swf Flash_thiep_2736.swf Thu_gian_cuoi_tuan.swf QTACTT.swf ChucTet_NhamThin6.swf Tinh_ca_mua_xuan6.swf

    Truyện cười

    Báo

    Chào mừng quý vị đến với Nguyễn Minh Trí (THCS Tân Lộc Bắc - Thới Bình - Cà Mau).

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Truyện kể Bác Ba Phi >

    Nói dóc có sách

    Có lần, thằng cảnh sát Xọn ở trụ sở xã Khánh Bình Tây sai lính dân vệ lên bắt tui về, vì ba năm rồi tui không đóng thuế đất, và không chịu làm thuế ước cho nó. Theo lời thằng Ủy viên tài chánh Mi, là tui phải đóng số tiền là hai mươi bảy ngàn tám trăm sáu mươi ba đồng bốn cắc tư. Hừ ! Cái thân già làm không ăn, không có một đồng xu cạo gió, tiền đâu mà đóng cho nó dữ vậy ? Thế là chúng giam tui ba ngày liền không thả về.

        Đến buổi chiều thứ tư, thấy trời chuyển mưa mù mịt, tui mới nghĩ ra một kế, bèn ngồi khóc. Thằng cảnh sát Xọn thấy vậy hỏi, tui mới nói thiệt với nó :

        - Không nói giấu gì cảnh sát. Mấy ngày nay tui tính không đóng tiền, nhưng chuyện đó quả là lỗ quá rồi. Số là tui tiếc có hăm mấy ngàn mà giờ chịu bỏ tới mấy trăm ngàn, uổng biết bao nhiêu ! Bó bạc tui giấu trên đọt dừa, bà nó ở nhà làm sao mà biết để lấy vô. Mưa điệu này chắc là rã tan hết.

        - Vậy thôi, ông hãy dìa rút lấy đi, rồi mai đem tiền xuống đóng !

        Thằng Xọn sốt sắng bảo tui như vậy, rồi thả tui về.

        Ba bữa sau, rồi mười bữa sau, tôi cũng không moi đâu ra tiền mà đem xuống đóng cho nó. Thằng Xọn biết là mắc điếm tui nên báo ra quận. Thằng Nhung, quận trưởng quận Rạch Ráng sai lính bảo an vô bắt tui nữa.

        Ra đến quận, thằng Nhung điểm mặt tui thách :

        - Nghe đồn bác nói dóc dữ lắm hả bác Ba Phi ? Mấy thằng tề xã mắc điếm bác, chớ tui thì... còn lâu !

        - Tui chỉ nói dóc lai rai để giúp vui cho trẻ lối xóm vậy, chớ đâu dám nói dóc với quận, quận trưởng như ông.

        Tên quận Nhung cười ngặt nghẽo :

        - Bác nói dóc cho tui tin thì tui sẽ thả bác về liền đó.

        Tui làm ra vẻ uể oải :

        - Quận trưởng là người lớn, có nói dóc thì cũng phải tra sách vở đàng hoàng chớ ai dám nói tay ngang.

        - Bác nói dóc có sách à ?

        - Ba bộ : Thượng, trung, hạ, đều có đủ cả.

        - Vậy bác về lấy bộ nào cho thật tốt, đem xuống tui xem.

        Tui xin thằng quận Nhung ra chợ đón xuồng quá giang về nhà. Ba bốn ngày sau, không tthấy tui xuống, thằng quận Nhung nhắn bảo tui đem sách xuống cho nó. Tui mới nói lại với người đem tin rằng : “Anh về nói với quận trưởng là cuốn sách nói dóc nhứt tui đã giao hết cho ổng hồi bữa đó rồi”.

    (Sưu tầm)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Minh Trí @ 17:54 23/02/2009
    Số lượt xem: 1012
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến