Sắp xếp dữ liệu

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Trong dạy học Toán cần có quan điểm "Tư duy quan trọng hơn kiến thức,nắm vững phương pháp quan trọng hơn học thuộc lí thuyết"
Tán thành
Không tán thành
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Nguyễn Minh Trí)

    Ảnh ngẫu nhiên

    Mauchuvietbangchuhoadung.png Culong.jpg HAPPY_4.swf Happy_new_year.swf Bannertet2013.swf Tac_dung_cua_tu_truong_len_dong_dien.jpg Tan_co_loi_thu_xua.swf Dong_ho_Mua_thu.swf Tuong_tac_giua_dong_dien_va_nam_cham.swf Vong_tuan_hoan_cua_nuoc_tran_kim_Thuy1.swf TINH_YEU_NGOT_NGAOXONG.swf MUOI_NGON_TAY_TINH_YEUXONG.swf EMBEQUEXONG11.swf NUA_VANG_TRANGXONG1.swf Flash_thiep_2736.swf Thu_gian_cuoi_tuan.swf QTACTT.swf ChucTet_NhamThin6.swf Tinh_ca_mua_xuan6.swf

    Truyện cười

    Báo

    Chào mừng quý vị đến với Nguyễn Minh Trí (THCS Tân Lộc Bắc - Thới Bình - Cà Mau).

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Truyện kể Bác Ba Phi >

    Mô đất biết đi

        Bữa đó, tui vác phảng ra đồng như thường lệ. Nghĩa là nghe cúm núm kêu chừng hết canh tư, thì tui đã có mặt ngoài ruộng. Đồng nước mênh mông ngập tới ba đì, lạnh run lên, không tìm được một mô đất mà để viên đá mài phẳng. Tui lội vòng vo cho tới hừng đông, may thay gặp được một mô đất thật cứng, cao hơn mực nước độ hai gang tay. Tui rề lại, để viên đá mài lên, ngồi mài phảng. Mài “nước lớn”, tui lại mài “nước ngọt” rồi liếc mép. Xong đâu đó, tui còn mở gói thuốc giồng ra vấn một điếu hút phì phèo.

        Đến khi trời sáng rõ mặt, tui trực nhìn lên :

        - Ủa ! Ở đâu mà vườn tược rậm rạp, trông lạ quá vậy kìa ? Quái lạ ! Tại sao lại ở ngay nhà mình ?

        Rõ ràng, bên tay phải tui là cái chuồng trâu, tay trái chuồng heo, chính giữa có bếp nấu cơm. Bà vợ tui đang lom khom chụm bếp. Thiệt là như một cảnh chiêm bao, tôi không tài nào hiểu được.

        Cuối cùng, vợ tui bước ra, ngẩng lên, vụt la chói lói :

        - Bớ người ta ơi ! Làm ơn cứu chồng tui với !

        Tui bật cười :

        - Bộ bà điên hả ?

        Bả đứng nhìn tui mà mặt mày tái mét, đưa tay ngoắc :

        - Ông ơi ! Ông phóng xuống, chạy lai đây, mau đi !

        Tui cười hề hề, thủng thỉnh bịt khăn đầu rìu qua trán, lấy cục đá mài, vác phảng lên, bước xuống khỏi mô đất, đi lại bên vợ tui.

        Bả nắm vai tui, xoay ngược lại :

        - Ông ngó trở lại coi, kìa !

        Tui nhìn lại cái mô đất mình vừa mới bước xuống. Úy trời đất, thánh thần, thổ võ ơi ! Con rùa ! Con rùa vàng lớn quá trời. Té ra tui ngồi mài phảng trên lưng nó hồi hôm tới giờ mà không hay.
                                                                                                     (Sưu tầm)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Minh Trí @ 08:22 26/02/2009
    Số lượt xem: 873
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến